Ở Lại Và Ra Đi

Website chuyên thông tin về đạo Phật. Thư viện phật giáo tất cả các video sinh đụng về học tập Phật, phát âm Pháp, hình ảnh chân thực những vị Phật, người thương Tát


Bạn đang xem: Ở lại và ra đi

tin tức Phật học tập Danh tăng Văn học văn hóa truyền thống trường đoản cú viện các Chùa trong nước các Chùa Trên quả đât Phật pháp Giáo pháp bước đầu học phật lịch sử vẻ vang nghi thức từ thiện tủ sách audio Âm nhạc Pháp âm Radio phật giáo Nhạc chờ phật giáo Thư viện đoạn clip Pháp thoại Thư viện ảnh Hình phật Hoa sen Chú đái Danh lam win cảnh
tìm kiếm Tin Tức kiếm tìm Audio Tìm clip kiếm tìm Hình Ảnh

Xem thêm: Hướng Dẫn Tất Cả Cách Làm Đẹp Sau Sinh Tại Nhà Cho Da Đẹp, Eo Thon

Share link

ngày xuân sắp đi qua nhưng ý Xuân luôn ở lại

Cứ những lần chia tay với thiếu nữ Xuân là những lần khúc dạ vấn vương, thương ghi nhớ miên trường. Gồm ray rức nào hơn khi pháo hoa rộn ràng vang vọng,để rồi trở nên im vắng ngắt trống trải kỳ lạ thường, ngàn hoa khoe mùi hương sắc cất cánh về đong ngập lối, nhằm rồi nhàn vụt đi về miền xa thăm thẳm.


*

Đóa hồng hé nụ, mai quà chớm nở, cành đào khoe sắc, cảnh đó tín đồ đây, người đó tôi đây, cõi kia bờ đây, tất cả quyện mang không gian,nhập vào lòng người,tô thắm form trời hội củ, thổn thức thuộc xuân trong đêm trường tịch lặng, tâm thức ẩn dấu trên từng bặt ngôn trọn ý.Bước chân trinh nguyên xuất phát làm cuộc lữ thứ, em đi lễ chùa đầu năm mai quà khép nhụy, tà áo em cất cánh đượm cả một trời xuân, e lệ trong tay sen búp dâng lời ước nguyện, mắt lệ mờ hương trầm cất cánh lan tỏa, đấng từ ảm đạm xót cõi nhân sinh.Mấy độ quan sang, phong vân đành khép lại, quan liêu hà mấy nhịp giờ đồng hồ vọng đầy vơi, trần thế khung trời củ năm ấy, xuân mới hiện thời mãi còn lạc bước tìm nhau. 

Bốn mùa luân chuyển đợi mong, đất trời thi nhau nối nhịp, mang lại rồi đi, đi rồi đến, tất cả rồi không, không rồi có, cứ thế dính cứng vào nhau không một kẻ hở.Không còn là sự việc ngẫu nhiên, bất chợp tình cờ, mà thay đổi quy cơ chế tự nhiên,hẳn nhiên, không cơ may yêu thương lượng, đổi chác, mặc cả trả giá.Tìm đâu điểm dừng, vào cuộc rong đùa với vô hay lữ thứ?Giữa thời gian mọi fan hân hoan đón tiếp nàng xuân khoe sắc, đơn vị thơ Xuân Diệu phán một câu như sấm nổ bên tai.

“ Xuân đã tới, tức thị xuân vẫn qua. Xuân còn non, tức là xuân vẫn già.Mà xuân hết, tức là tôi cũng mất”.

Cõi lòng tái tê hụt hẩng, không còn dịp cùng mọi người trong nhà thưa hỏi, không một time nào giới hạn lại, nhằm thở, để cười, nhằm cau có.Dù trông phát hiện sự vô thường đổi thay đổi, thi nhau mang lại đi, thi nhau cầm cố áo, thi nhau khoe sắc, thi nhau tước đoạt đoạt, không nở vội tàn, chưa chạm mặt đã phân ly, chưa về đã lỗi nhịp, vẫn là sự đơn điệu nghiệt xẻ của thời gian, tâm thức nổi trôi, mẫu đời bất định, số phận mong muốn manh giá lùng, vô tình khép lại.Trong sự bẽ bàng cô liêu, ngang trái tủ đầy ngập lối, ta vẫn làm kẽ lữ hành cô độc, trong trở về của gần như cuộc lữ, cửa hàng trọ thời gian, trung ương thức đợi mong,vẫn cứ ung dung trôi trên dòng sanh diệt. Giấc mơ bao gồm đẹp là khi vẫn còn đó ở vào mơ, một khi bước ra là cả form trời giá lạnh đang hóng đón, niềm hạnh phúc cho dù có xót xa cũng vẫn là 1 thứ xa xỉ, về đâu đêm nay khi mưa bay giăng đầy ngập lối, khi chiếc đời nghiệt ngã, lúc cõi lòng tái tê? Mấy độ xuân sang, mấy mùa hoa nở, vẫn phải khóc cười một mình đơn độc, ai đi ai về, ai ghi nhớ ai mong?Cuộc lữ thiết bị mờ mờ nhân ảnh, đường thênh thang nhưng không có lối để vào, quá khứ tương lai, bây giờ bây giờ, vẫn tối ngày réo gọi, vẫn mịt mùng trao đổi, vẫn đắn đo, bởi vì dự.Giọt nắng nóng đầu sương, đóa hoa bỗng mình nở nộ, loại áo trinh nguyên phủ phủ lên bóng thời gian, đọng lại trong tận cùng trung ương thức, sơn thắm cả một trời không, không hề củ mới, mà là sự việc quán chiếu liên tiếp bền bỉ, đẩy bung chiếc củ văng xa, tái chế tạo và hoán gửi làm new thế vào, che đầy khoảng trống đơn côi, giá lẽo,bằng sự nở hoa của an lạc, hạnh phúc miên trường.Thiền sư thi sỹ Huyền không từng nói:

“Sáng ni thức dậy choàng thêm áoVũ trụ muôn thuở vẫn new tinh.”

Cõi lòng nhẹ tênh bừng sống dậy, từng nào vương vấn mộng mị, bổng vổ cánh vụt bay. Ừ nhỉ! vẫn tinh khôi như ngày nào, bắt đầu toanh như thuở ban sơ, không một lần chũm da đổi thịt, dịu nhàng và bất tận, khoác lên trung tâm thức không hề vơi, trao gởi đến nhân gian sự an bình thuần nhất. Kẻ lữ hành cùng cuộc lữ, không có chốn để đi, nẽo để về, mỗi bước nở hoa, xóa mờ mê lộ, một vì sao tô thắm form trời hội tụ.Ở sẽ là cả một không gian rộng mở, tươi sáng vô ngần, an tịnh lấp vây trong từng tương đối thở. 

Hương quấn của khu đất trời, dung nhan màu của trằn gian, nhị bờ của phân ly, hai xẻ của mê ngộ, một sự thanh nhàn nhẹ bước, không hành trang chiêm bao lôi kéo, không chổ chính giữa thức đợi ao ước đón chờ, buông bỏ tự bao giờ, an nhiên sống giữa mưa bi đát nắng quái, giữa xấu số thương đau, có không một nẽo khoan thai đi về.Trong sự thay đổi động, chết giấc ngàn tái tê của kiếp nhân sinh, đâu là lằn rạng rỡ định mức, quay đầu là bờ, vị trí này lối kia, vượt thoát tử sinh? lúc nào, và lúc nào mới nhận thấy được sự linh hiện phủ vây, ko có mở đầu và chung cuộc, tìm đâu giữa chốn phong bố dị biệt?Thực tại thường xuyên hằng là lúc ta tỉnh giấc thức trên từng vươn lên là động, buông quăng quật và xả ly vớ cảmọi ý niệm, xoá nhòa phần lớn biên cương, phá vỡ đều giai tầng, đạp đổ đều thành trì phòng cách. Sống và thở trong sự thể nhập vào tận cùng phần nhiều hiện tượng, tự thân mang lại tâm, từ nội giới mang lại ngoại giới, trong sự bao phủ vây tròn đầy của giác ngộ, của vô sinh bất diệt, thường hằng của từ bỏ tánh. Một sự miên viễn của bàn chân thường vào cõi vô thường, sự an tịnh hay diệu trong cái trôi nỗiChờ rồi đợi, ghi nhớ rồi thương, bi hùng rồi vui, không thể là sự dẫn đưa của ý thức, tìm tới chốn xưa phố củ, lời cầu hẹn ngày ra đi ko trở lại.Lời nguyện ước chưa trọn, cõi xa xăm chưa tồn tại dịp lại gần, cơn bão của vô thường, vẫn lặng lẽ đứng đợi, hóng dịp lấn tới, không khiến cho ta còn dịp kêu gào mời gọi, xua xua khước từ, khước từ trốn chạy.Dù bằng lòng đồng ý hay bội phản đối, cứ nuốm nó lầm lũi hiện hữu, ngang nhiên lấn bước. Chỉ có đối diện bằng toàn bộ hùng lực dũng cảm, chuyển đổi thói quen thuộc tật xấu, sinh sống trọn vào sự hoan hỷ thuộc tuyệt.Thỉnh thoảng trong ta phân biệt sự mong mỏi manh của vô thường, nhưng làm sao có đủ năng lực vượt qua, hiên ngang tồn tại, quyết lòng tiến về phía trước, sinh sống trong sự bao phủ vây của trung ương lành an lạc?Ta trôi theo cái thời gian, nổi chìm ẩn hiện, tâm tư tình cảm đong đầy vô minh, khoắc khoải lụy phiền, cần mãi lang thang luân hồi gửi đẩy, chưa tìm ra cách sống, sự sống, cống hiến và làm việc cho thật trọn vẹn với bao gồm mình, hít thở năng lượng an lành, nổ lực kiếm tìm phương quá thoát. Lấy gì, có gì, tra cứu gì, được gì, nhằm nuôi sống huệ mạng.Xuân đã trải qua tự thời điểm nào, những ngày xuân ấy ta mãi rong chơi miền hổn độn, đếm thời gian qua ánh nhìn tiếc thương, dòng áo mới thời xưa nay đã sờn vai đứt chỉ, đợi mong nay cũng đã nhạt nhòa, hãy mang hoa cỏ nhân gian có tác dụng hành trang lên đường đổi mới cuộc lữ.Ý xuân, hương thơm xuân, tình xuân, mãi đượm thắm cả cõi tục và lòng người, trong niềm hí hửng không hề vơi. Ở đó, sinh hoạt đây, bây giờ, mai sau, vẫn luôn là một mùa xuân an lành miên viễn, trọn ý bặt ngôn, đạt tình thấu lý, ăn nhập đi bọn họ hãy cùng cả nhà sống cùng với những ngày xuân bất diệt.