Sự tích dưa hấu

Đọc truyện cổ trò trống tích trái dưa hấu xuất xắc sự tích Mai An Tiêm mẩu chuyện dân gian về bắt đầu quả dưa hấu gắn sát với sự phát triển lịch sử dân tộc của dân tộc, đọc để hiểu hơn về sự thành lập của quả dưa hấu ngày nay.

Bạn đang xem: Sự tích dưa hấu

Thuở xưa, thời vua Hùng Vương, non sông ta tất cả núi cao, sông rộng, trời đẹp nắng vàng, cơ mà đồng ruộng thưa thớt, hoa quả đang có ít thứ thơm ngọt như bây giờ. Vua Hùng Vương sản phẩm mười bảy có một người con nuôi làMai An Tiêmcó tài tháo vát và tất cả trí hơn người.

Vua yêu thương mếnMai An Tiêmthường ban cho của ngon thứ quý. Thói thường, những quan được một chút lộc vua thì mến yêu ca tụng; riêngAn Tiêmbảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ!" cùng xem thường những thứ ấy. Bài toán đến tai vua, vua giận lắm, bảo: "Đã vắt ta mang lại nó cứ trông vào tài sức của nó xem bao gồm chết rũ xương ra không?".

Thế là một buổi sớm, từ nhiênAn Tiêmthấy lính đến giải cả đàn ông lẫn vợ con xuống thuyền, chẳng đến mang theo một chiếc gì hết. Phái mạnh nói mãi chúng mới làm cho đem một chiếc gươm cùn hộ thân. Buồm căng gió, thuyền tròng trành nhằm mục đích biển khơi thẳng tiến. Kho bãi cát trắng, vệt cây cối trong bờ lần lượt tắt thở đi, rồi 6 bình bọt, rác rểu, dấu vết của dân cư cũng không thể nữa, bây giờ chỉ thấy trời với nước xanh ngắt một mầu.

*

Hôm sau thuyền đến một hòn đảo nhỏ. Họ nhằm gia đìnhAn Tiêmlên bờ với năm ngày lương thực, một loại nồi, rồi nhổ neo xoay lái. Thanh nữ Ba, vợ An Tiêm, bế bé nhìn theo loại thuyền từ từ ra xa rồi tắt hơi mất, nước mắt bé dại như mưa. Từ nay có bao giờ nàng lại được đứng thảng hàng xóm phân chia nhau hầu như bắp ngô đầu mùa, xuất xắc nói một câu chuyện gia đình dưới ánh trăng! cù vào hòn đảo hoang vu bạn nữ lại càng lo lắng hãi hùng, lừng chừng rồi trên đây lấy gì mà ăn để sống tạm mang lại qua ngày tháng.

An Tiêmdắt vợ con tìm được một mẫu hốc đá làm việc tạm. Rồi chàng cắp gươm đi thăm dò. Quần đảo quả thiệt hoang vu, chỉ gồm ít cây cỏ lơ thơ và mấy loài chim biển. Tra cứu mãi new thấy vài sản phẩm quả chát chua với rau dại nạp năng lượng tạm mang lại đỡ đói. Từ bỏ đấy, ngày ngày An Tiêm trồng rau và tìm quả, nàng cha thì ra bờ biển cả mò con ngao, mẫu hến. Đứa nhỏ lớn củaAn Tiêmbắt chước cha cũng hùi hụi làm mồi nhử đánh chim. Dẫu vậy rồi chim dần dần quen bẫy, có khi xuyên ngày thằng bé bỏng không bắt được một chiếc lông. Cá nhiều nhưng ko lưới, trái thì bao gồm mùa. Do đó thức ăn uống chính của vợ chồng con cái An Tiêm vẫn luôn là mấy trang bị rau ngây ngô mà đại trượng phu trồng thành rau củ vườn. Cuộc đời của bốn tín đồ vô cùng lao đao, vất vả, chẳng khác tương tự chim muông bao nhiêu. Thế nhưng An Tiêm vẫn có niềm tin rằng một ngày kia, mình hoàn toàn có thể làm mang đến đời sống khá lên.

Một hôm tất cả con chim đương ăn ngoài kho bãi thấyAn Tiêmđến, vội cất cánh đi, bỏ lại một miếng mồi đo đỏ.An Tiêmcầm lên coi thì là 1 mảnh quả dưa bằng hai ngón tay. đấng mày râu nghĩ âm thầm chim ăn uống được chắc hẳn rằng người cũng ăn được, bèn nếm thử thì thấy gồm vị ngọt. Chàng nạp năng lượng hết miếng dưa với nhặt hạt gói lại. Ngồi nghỉ một thời gian thấy mát ruột, đỡ đói, chàng có ý mừng, rước gươm xới một khoảnh đất nhưng gieo hạt xuống.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Làm Bánh Trung Thu Rau Câu Các Loại Nhân, Bánh Trung Thu Rau Câu

*

Ít hôm sau mấy hạt da mọc mầm đâm lá, bò tỏa ra mọi khoảnh đất. Nàng cha cũng giúp ông chồng sớm chiều coi ngó mấy dây dưa lạ. Vợ ông chồng hồi hộp trông thấy mấy dòng hoa trước tiên hé nở, rồi hoa kết quả, lúc đầu bằng ngón tay út, không nhiều lâu sau đang như nhỏ chuột, rồi bé lợn con. Thấy nó mập mãi như không lúc nào thôi,An Tiêmcũng phân vân lúc nào buộc phải hái.

Một lúc sáng sớm tinh mơ, nghe tiếng quạ kêu ngoại trừ bãi, nàng bố bảo chồng:

- Ở phía trên hoang vắng, quạ không giao hội bao giờ, nay chúng nó kêu inc ỏi một nơi, vớ là có sự lạ. Anh ra xem nắm nào!

*

An Tiêm ra đến bãi thì đàn quạ bay đi quăng quật lại quả dưa chúng vừa phẫu thuật thủng vài ba nơi. Quý ông cắt dưa về. Khi chàng ngã dưa ra, cả nhà lóa mắt bởi vì mầu đỏ tươi của ruột dưa. Đây kia giữa mầu đỏ, bao hàm hạt black như hạt huyền với bọc không tính một lớp vỏ white viền xanh. Nhì đứa bé bỏng thèm nhỏ dại nước rãi, nàng tía thì cứ tấm tắc khen quả trông ngon mắt.An Tiêmcẩn thận cắt cho mỗi người một mảnh nhỏ ăn thử. Bốn fan như một, khen ngợi chiếc vị thanh ngọt, cái mùi thơm nhẹ nhàng của quả lạ, lấn vào không phần nhiều không xót ruột lại còn thấy đỡ khát với khỏe bạn ra. Đến trưa,An Tiêmmạnh dạn té hết trái dưa đến con ăn uống đến no.

*

Bấy giờ đồng hồ cả nhàAn Tiêmmừng rỡ, bồng bế nhau ra bãi, chọn đông đảo quả sẫm mầu dưa rước về, sót lại thì rứa phiên nhau canh quả. Cùng từ đấy, bọn họ cứ trồng thêm ra mãi. Tất cả nông chũm chỉ bao gồm có một cái gươm cùn với mấy hòn đá mài bén, do vậy thêm một nơi bắt đầu dưa là thêm lần chần bao nhiêu những giọt mồ hôi nước mắt. Cơ mà họ chăm lo hết lòng, nhờ vào vậy tương đương dưa ngày càng sai, trái càng to, giết thịt dày thêm mãi, vỏ mỏng dính dần đi, vị càng thơm ngọt.

Cứ mỗi lần hái dưa,An Tiêmlấy mấy quả lưu lại thả ra biển. Dưa trôi mất tích tích phân vân bao lần, trăng non rồi trăng già đắn đo bao bận,An Tiêmvẫn không vấp ngã lòng. Quả nhiên một hôm gồm một chiếc thuyền ghé đến hỏi xem ai đó đã trồng được giống dưa quý, để đổi về đem phân phối trên khu đất liền. Trường đoản cú đấyAn Tiêmđổi được các thức ăn dùng tầm trung và còn đựng được một cái nhà lá xinh xinh.

*

Về phần vua Hùng Vương, từ thời điểm ngày bỏAn Tiêmra hoang đảo, vua yên ổn trí rằngAn Tiêmđã chết rồi, đôi lúc nghĩ đến cũng có thể có bùi ngùi yêu thương hại. Cho đến một ngày kia, thị thần dưng quả lạ, vua tiêu hóa miệng bèn hỏi thăm tung tích, bắt đầu biết là do An Tiêm trồng quanh đó đảo. Vua ngẫm nghĩ về thấy bản thân sai, đến thuyền ra đón gia đình An Tiêm. An Tiêm và nàng tía mừng rỡ, nhặt nhạnh hết rất nhiều quả dưa chín cùng hạt giống đem về phân phát cho bà nhỏ hàng xóm, và truyền dạy cách gieo trồng, siêng bón. Đó là xuất phát giống dưa đỏ mà chúng ta ăn ngày nay.

Về sau khắp nước ta đều phải sở hữu giống dưa hấu. Nhưng fan ta nói chỉ tất cả huyện Nga tô là trồng được số đông quả ngon hơn cả, vị nơi ấy xa là hòn đảoAn Tiêmở, trải qua mấy ngàn năm nước cạn, mèo bồi nay đã liền vào với đất.