Truyện nung luc nua dem


*

Nửa đêm, mợ call cho mẹ, khóc bù lu bù loa.

Bạn đang xem: Truyện nung luc nua dem

Bà bầu điếng lên, thiếu hiểu biết ất giáp ra sao cả. Mợ khóc thảm thiết, gào lên, như xé ruột. Người mẹ quíu lại, hỏi gắt : tại sao, có việc gì nắm ? Mợ vẫn ko hạ cơn trang bị vã được. Người mẹ đã lo thân vợ ck có chuyện cơm trắng không lành, canh ko ngọt, tuyệt là cậu đánh mợ cũng nên. Tuy nhiên mẹ thiếu tín nhiệm có chuyện như thế, bởi trước ni cậu mợ sống siêu gắn bó cùng với nhau.Lòng chị em nóng như lửa đốt, gắt um lên : sự thể ra làm sao thì cũng thư thả nói mang đến ra, mới ý muốn gỡ được, chứ cứ rống inh lên thì ba ai biết mặt đường nào. Đến nước này, mợ mới khóc lóc khóc mức lên : nhà em mất rồi, vững chắc em không sống nổi đâu. Và nạm là mợ hét như gồm ai sử dụng que sắt đâm vào đít. Tôi nằm hơi xa xa giường người mẹ mà cũng nghe rõ mồn một giờ đồng hồ mợ từ năng lượng điện thoại.Mẹ quính quáng lên, ko ngớt miệng kêu : ôi, giê su ma, lạy Chúa tôi. Cụ là chẳng nói chẳng rằng, bà bầu thốc dậy, hối tôi : nhanh, sang cấp tốc lên cùng với mợ, kẻo 1 mình mợ sợ, không xoay xở gì được. Bà mẹ lăng xăng như nhỏ gà mắc đẻ, vơ nạm vơ mớ mấy thứ cùng giục giã tôi như đuổi tà. Tôi nói còn chưa kịp thu quần áo biến hóa thì chị em xi nẹc la tôi : cứ đến đó sẽ hay.Mẹ nhỏ tôi ra bến xe, chạy quý phái bang mợ ở. Xe chạy nhanh mà người mẹ cứ than chậm rãi như rùa, nhấp nha nhấp nhổm, không yên ổn vị được. Tôi ảm đạm ngủ bởi chết, nhưng sắp tới gục thì mẹ lại la : tiếng này mà lại mày ngủ được hả con.Tờ mờ sáng, xe mang lại nơi. Bà mẹ gọi thốc loại tắc xi chạy bay đến cùng với mợ. New một đêm nhưng mà trông mợ thiểu não quá. Xống áo xộc xệch, mớ bảy mớ ba, tóc tai rũ rượi. Mợ lệt xệp như không nhấc nổi thân hình, chồm chồm khi bắt gặp mẹ.Hai bà mẹ con vừa xốc được nách thì mợ chết giả đi. Bà mẹ giục tôi chuyển mợ vào giường, rước dầu xanh tấn công gió đến mợ. Trước nguy kịch, bà mẹ chẳng năn nỉ hà có sự hiện hữu của tôi, dỡ lôi tuột xống áo mợ ra. Cứu vớt bịnh như cứu giúp hỏa, người mẹ vừa làm vừa lẩm bẩm như thế.Ngặt cái, mợ mặc các thứ trong người, loại nào cũng bó rọ bắt buộc cởi ra lâu lắc. Mợ lại ở trong loại có da bao gồm thịt nên những lúc nằm kềnh ra, nhấc bạn mợ lên thật khó khăn làm sao. (TruyenVKL.com) người mẹ một bên, tôi một bên, dỡ phăng cúc áo sơ mi lụa, banh ra hai bên, rồi lòn tay toá khóa nịt vú dưới sườn lưng cho mợ đỡ ngộp.Trầm trầy trầm trật, đảo sang lật lại, mợ dềnh dàng, nặng vô cùng. Người mẹ quát bảo tôi quàng tay bế xốc mợ lên để bà mẹ cởi dây áo ra. Tôi ôm nghiến rước mợ, ngật ngà ngật nghẹo trước vùng ngực như ôm đám củi lớn. Vậy rồi hai bà mẹ con cũng dỡ được áo con cho mợ. Bỗng nhiên nhìn thấy khuôn ngực béo phì của mợ sáng sủa bạch dưới ánh đèn, tôi choáng váng đứng ko vững. Mợ béo tuổi mà lại hai thai vú mợ vẫn đầy đặn, vững chắc săn, trông lồ lộ như phẩm oản. Duy chỉ nhị quầng vú khá loe lớn, tuy vậy lại bóng mịn như lụa.Tôi ý muốn khuỵu xuống, may mà người mẹ bảo tôi kịp ngồi xuống ngay ở giường. Mẹ đổ dầu xanh lên khắp ngực, xoa đa số lên da và bắt đầu vuốt mạnh. Tay người mẹ đè lên khoảng tầm ức, kéo choạc ra hai ben sườn, nắn mang lại máu giữ thông. Những lần mẹ làm, nhì vú mợ lượn lờ, dập dềnh như sóng, tai tôi nóng hẳn lên.Đã mấy lần, tôi xoay phương diện đi, tuy thế rồi hình ảnh đôi vú chấp chới làm tôi buộc phải xoay lại. Bà mẹ dồn nhì tay đẩy trường đoản cú cạnh sườn vào, đùn hai cái vú trồi lên như ngọn tháp. Tôi hau háu nhìn, mẹ lại hô hoán lên : mày không giúp mợ xoa cho máu chạy phần lớn với chị em mà còn ngồi đó nhìn. Tôi hấp tấp làm ngay, trước còn kiêng dè chỉ dám xoa vùng bụng và rốn, sau loang rộng dần lên khoảng tầm ngực mợ.Khi nhì tay tôi để được lên đôi vú mợ rồi thì phần thịt mềm sinh hoạt đó làm tôi đê mê êm mát. Tôi lăn số đông từ trường đoản cú để cảm thấy hai vú mợ trầy độc thân dưới lòng bàn tay. Tôi xoa một cách hết sức thành khẩn, vơi nhàng, dịu dàng, nhưng lại thú thực là hữu dụng dụng chút đỉnh để áp lòng tay vào nhưng mà rờ rẫm vú của người.Xoa một lúc thì mợ tỉnh giấc lại. Nhìn thấy hai bà bầu con tôi, mợ trào nước đôi mắt ra, vít lấy cánh tay mẹ, úp khía cạnh vào cơ mà khóc. Mợ vẫn nhằm mặc mang đến xống áo bộn bề ra đó, bên cạnh đó không thấy trơ trọi vì sự lõa lồ trên người. Tôi vờ xoa lên phần lưng mợ nhằm trấn áp sự ói nao đang đè nặng trong tim.Không hiểu sao, tôi bạo dạn đề nghị : mợ để nhỏ cởi áo ra mang đến khỏe khoắn. Mợ ko tỏ vẻ ưng hay chăng mà lại chỉ chuyển hai tay ra sau đến tôi tuột áo ra. Tuột ngừng áo ngoài, tôi lại tách luôn hai dây ở 2 bên vai mợ dể tháo vứt chiếc nịt vú ra luôn.

Xem thêm: Bài Tập Khắc Phục Chân Chữ Xo, 7 Cách Khắc Phục Chân Vòng Kiềng Hiệu Quả Nhất

Mợ sẽ đè bên trên tay mẹ, bắt buộc hơi nhấc bạn lên mang lại tôi làm.
*
Cởi không còn áo vào áo bên cạnh của mợ rồi, tôi rước lại chiếc sơ mày choàng vào mang đến mợ. Mợ ngoan ngoãn nhằm tôi lo. Tôi mặc áo với nhắc mợ con quay ra mang đến tôi thiết lập nút, mợ cũng dịch theo. Tôi cài đặt từng loại nút nhưng ngón tay không ngoài run bựa bật.Đợi khi mợ đang tỉnh hẳn, bà mẹ đặt mợ ở xuống giường, còn đi lo mang lại cậu. Tôi mong nán lại với mợ, tuy vậy sợ bà mẹ la, lũn cũn đi theo. Hai bà mẹ con vào khu vực cậu nằm. Tưởng là người mẹ cứng rắn, ai dè vừa nhận thấy cậu ở xuôi tay như ngủ, bà mẹ gào lên và đổ uỵch vào ôm choàng lấy cậu. Mẹ khóc domain authority diết, khóc như chưa hề lúc nào được khóc.Mẹ khóc chán chê mê mỏi, rồi thản nhiên rửa ráy thay áo xống cho cậu. Người mẹ không nề hà hà lau chùi xác thân cậu, của cả những vị trí thầm bí mật nhất, chăm lo như chị em lo cho con. (CõiThiênThai.com) Cậu với bà mẹ nào gồm là ruột thịt, vậy mà mẹ thương cậu như em ruột mình. Suốt một đời, mẹvun quén mang đến cậu, chính người mẹ đã kiến thiết xây dựng cho cậu mợ về chung sống với nhau.Giờ cậu ở một chỗ, mợ thì chỉ khóc vùi, mẹ không lo ngại thì ai lo vào đây. Nên người mẹ thành khẩn làm phần lớn việc, biết tôi thắc mắc, người mẹ vừa có tác dụng vừa nói như giảng : con fan ta lúc bị tiêu diệt là lúc tận, người mẹ thương cậu cô quạnh nên bà mẹ lo cho trót.Thế rồi hai mẹ con ở lo ma chay mang đến cậu mấy hôm với định về. Lúc phân chia tay, mợ một nhì xin nhằm tôi sinh hoạt lại vì chưng mợ ở 1 mình sợ. Tôi đem lý hôm đi cấp vã ko kịp mang xống áo thay đi theo, cơ mà mợ nói không còn gì, rước tạm áo xống của cậu mà mặc. Trước yêu ước thiết tha của mợ, bà bầu cũng khích lệ tôi nghe theo. Chũm là mẹ đi một mình.Ở lại cùng với mợ, tôi bi hùng nẫu người. Ngày nào như ngày nào, từ sáng cho trưa, chiều, mợ chỉ rặt khóc là khóc. Mợ ngồi ngơ ngẩn trước hình ảnh cậu, kêu sa sả : ới anh ơi là anh ơi. Thậm chí là đến bữa ăn tôi mời mợ ra ăn, mợ cũng bỏ lơ. Mới chỉ vài ba hôm nhưng mà trông mợ héo xoay héo quắt. Tín đồ xanh rớt, ngồi đâu như bị đóng đinh một chỗ, bỏ điểm trang, thậm chí có gì cứ mặc riết lấy. Tôi giục bao lần mợ thay để tôi giặt, mợ chỉ ậm à ậm ừ rồi chẳng nuốm ra.Tôi đang đâm bực, nói dỗi là : mợ ko ăn, không nạm thì tôi về. Cũng chính vì ở cùng với mợ nhưng mà mợ cứ ì ì ra, nhỡ mợ yếu, bất tỉnh nhân sự xỉu, tôi bị sở hữu họa. Mợ nên năn nỉ tôi, thư thả để mợ quen dần cảnh cô quả bắt đầu nguôi ngoai được.Mợ dặn tôi tối ngủ nằm gần phòng mợ, cùng nhớ để đèn, bởi mợ sợ bóng tối. Gồm hôm mợ la toáng lên cậu về nên tôi yêu cầu chạy a vào, mợ ôm choàng lấy tôi, run như cầy xấy một lúc new hết. Tôi nản lắm vì chưng giấc ngủ cứ bị quấy rầy khó chịu. Tôi đâm bẳn gắt, cơ mà mợ ko quan tâm.Nhiều khi, thấy mợ tùm hum lớp bố lớp bảy áo quần lùng nhùng, tôi bảo mợ mặc cố gắng chả ám vào fan là gì. Mợ cần phải thoáng, tốt nhất là đừng treo mấy sản phẩm gò bó thì mới có thể không mơ bậy mơ bạ. Đáng lẽ mợ phải lo ngại cho tôi thì trái lại tôi thao tác ấy mới tức cười.Được cái, tôi bảo gì mợ cũng nghe lời. Tuy ko đích thân làm, mà lại hễ tôi góp thì mợ nhằm yên, không phản kháng. Nói làm sao ngay lần đầu tôi đòi nạm áo mang đến mợ nhằm đi giặt thì mợ không cho, nhưng khi tôi viện lẽ hôm phụ người mẹ đánh gió mang đến mợ tất cả sao đâu thì mợ xuôi xuôi.Mợ nhằm tôi tháo áo, toá quần, song đến vật dụng lót vào thì mợ bảo để mợ từ làm. Tôi cũng chẳng ép. Mợ thế xong, tôi gom lại dẫn vào máy giặt. Lúc chỉ với một mình, tôi phàn nàn cầm từng sản phẩm lên ngắm nghía và vô hình dung cái hương thơm thịt da của mợ có tác dụng tôi choáng váng.Có bận, tôi không dằn lòng được đã gửi áo yếm của mợ lên ấp vào phương diện mình, tưởng tượng như đang được gục vào vú mợ hít mùi hương thơm thoang thoảng. Tôi hít không còn áo nịt vú lại ngửi cả quần lót của mợ, tôi chu chỉnh ra loại hơi hướm rất bọn bà toát ra từ đó. Tôi lại ập lên khía cạnh tôi hít sâu để dồn nén mùi tương đối của mợ thẩm thấu vào tim gan phèo phổi mình.Mợ nằm ngủ một mình, thênh thang trên loại giường rộng lớn tênh. Trở qua, lăn lại, ôm xiết dòng gối của cậu vào người, thở nhiều năm lên sườn sượt. Tôi cũng đâm cạnh tranh ngủ ngang, cứ trăn trở trong đêm. Gồm khi mợ mớ, nhì tay khua đùng đùng, chân đạp huỳnh huỵch.Tôi vào lay mợ, bạn mợ vẫn vặn vẹo vẹo như con dao xắt thuốc. Mợ chụp ôm cứng đem tôi rên hư hử. Hai tay mợ quàng xiết đề nghị cổ tôi, trịn nguyên bộ vú vào ngực tôi nghe tức thở. Tôi lần gỡ mãi tay mợ bắt đầu buông lỏng, tuy thế tôi lại thấy vấn vương bởi vì sự đụng va vừa rồi.