Tập thơ góc sân và khoảng trời

Tập thơ “Góc sảnh và khoảng tầm trời” xuất bạn dạng lần đầu năm mới 1968, khi è cổ Đăng Khoa bắt đầu 10 tuổi. Cùng với tập thơ này, danh hiệu “thần đồng thơ” bắt đầu được nối sát với tác giả. Đây như 1 sự khẳng định về kỹ năng thiên phú về thơ ca. Đúng cùng với tiêu đề, mỗi trang thơ đó là một “góc sảnh và khoảng trời” của tuổi thơ tác giả. Dẫu đâu này còn bóng dáng chiến tranh, nhân loại tuổi thơ vẫn tinh khiết và ẩn chứa niềm hi vọng.

Bạn đang xem: Tập thơ góc sân và khoảng trời

Tập thơ “Góc sảnh và khoảng tầm trời” từ ký ức của tác giả

Theo lời kể từ Trần Đăng Khoa, buôn bản ông là trạm nghỉ chân bên trên đường của nhiều trung đoàn. Chính các chú bộ đội từng ghé qua ở nhờ vào nhà tác giả thời đó là xúc tác đặc trưng gợi mở góc cửa thi ca. Những bài thơ của cậu nhỏ nhắn Trần Đăng Khoa được họ chép lại và mang ra chiến trường.

“Góc sảnh và khoảng tầm trời” lúc đầu mang thương hiệu “Từ góc sân công ty em”. Tập thơ đã trải qua nhiều lần tái bạn dạng và chỉnh sửa. Bao gồm những bài xích đã quen thuộc với độc giả, tuy nhiên vẫn đề nghị rút khỏi các bản in lại sau này. Nhà thơ trung ương sự rằng chúng đã kết thúc nhiệm vụ của bản thân ở 1 thời điểm lịch sử.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, chỉ còn ký ức tuổi thơ lưu giữ dấu giữa những câu thơ hồn hậu. “Góc sảnh và khoảng tầm trời” ấy giờ không chỉ là của riêng è cổ Đăng Khoa. Nó dường như đã biến ký ức phổ biến của fan hâm mộ nhiều lứa tuổi.

Xem thêm: Tại Sao Không Nhắn Tin Được Trên Facebook Nhưng Không Nhắn Tin Được?


*
*
Hình hình ảnh minh họa trường đoản cú cuốn sách

Tập thơ “Góc sảnh và khoảng chừng trời” là bức tranh đồng quê mộc mạc, thanh bình. Đâu kia điểm xuyết thanh âm phấn kích của trận mưa rào “mù trắng nước”, tiếng lá lặng lẽ âm thầm rơi nghiêng bên thềm… nông thôn ấy đưa chúng ta, những người hâm mộ đang sống ở thời văn minh hối hả, được quay trở lại với miền tâm thức êm ả. Tâm trí thời điểm lúc nào cũng bận bịu này như được vỗ về vào lời ru xa xưa.

Tập thơ “Góc sảnh và khoảng tầm trời” đưa ta trở về một trong những cái ôm xưa

Bóng dáng thân thuộc của bà, của mẹ mở ra trở đi quay trở về trong thơ của trằn Đăng Khoa. Gồm lẽ, fan hâm mộ yêu quí thơ ông phần đa biết tới bài xích thơ “Hạt gạo buôn bản ta”. “Hạt gạo” là biểu trưng cho sự vươn lên trong gian khó. Nó cũng là hình tượng của miền quê chiêm trũng, nơi gồm có cánh đồng thẳng tay cò bay. Rộng hết, “hạt gạo” ấy chứa đựng hình bóng tảo tần, chịu đựng thương siêng năng của mẹ.

“Hạt gạo làng mạc taCó vị phù saCủa sông tởm ThầyCó gương sen thơmCó vũng nước đầyCó lời bà mẹ hátNgọt bùi đắng cay…”(Trích từ bài thơ "Hạt gạo buôn bản ta")Trần Đăng Khoa có lẽ rằng yêu người mẹ rất nhiều, như thể như phần lớn những đứa nhỏ bé trên cuộc sống này. Các vần thơ của cậu bé ngày ấy luôn thấp nhoáng vòng tay của mẹ. Bàn tay chị em đưa võng con ngủ ban trưa, bàn tay người mẹ cấy lúa giữa dòng nắng chang chang mùa hạ…

Trần Đăng Khoa cũng được dành vòng tay chăm sóc của mình đến mẹ. Ánh mắt thơ ngây hiểu phần lớn “nắng mưa” vốn “lặn vào đời bà mẹ đến giờ không tan”. Các đứa trẻ em thơm thảo giúp bà mẹ luộc khoai, giúp mẹ giã gạo… Em còn biết dìm thơ với kể chuyện khiến mẹ vui lúc trở ốm.

Tập thơ của è cổ Đăng Khoa dành hầu hết “góc sảnh và khoảng trời” rất riêng biệt cho tình cảm chị em con. Những câu thơ chan chứa lòng yêu thương thương, sự biết ơn xuất phát từ 1 cậu nhỏ bé nhạy cảm và hiểu chuyện. Chắc rằng độc giả lớn tuổi sẽ cảm thấy mình như được trở về trong số những cái ôm xưa. Ta gặp mặt lại ta thời thơ bé. Ta mập lên trong vòng tay tần tảo tất cả hương đất của cánh đồng, gồm vị non lành của nước sông…