Hiệp sĩ thời trung cổ

Samurai và hiệp sĩ Trung Cổ phần lớn là những binh sĩ thiện chiến vào thời đại của bản thân mình và cuộc tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh giữa nhị lực lượng này luôn luôn là đề bài thu hút sự chú ý.
quan sát và theo dõi trên
*

Hiệp sĩ (ngoài cùng bên trái) cùng Samurai Nhật bạn dạng (ngoài cùng bên phải). Ảnh minh họa.

Bạn đang xem: Hiệp sĩ thời trung cổ

Chiến binh Samurai của Nhật bạn dạng và hiệp sĩ thời trung thế kỉ của châu âu là hai lực lượng tinh luyện nổi tiếng, phổ biến trong văn hóa truyền thống đại chúng, bao gồm sách báo, phim ảnh. Nhì lực lượng này còn có giai đoạn tồn tại tuy vậy song cùng nhau nhưng trước đó chưa từng giáp mặt nhau bên trên chiến trường.

Trong một cuộc tuyên chiến và cạnh tranh giả định, câu hỏi liệu Samurai xuất xắc hiệp sĩ trung cổ sẽ thành công luôn là đề tài tạo nên cuộc bàn cãi sôi nổi, không tồn tại hồi kết.

Tầng lớp có vị thế trong làng hội

Samurai và hiệp sĩ phần lớn là khái niệm để chỉ lứa tuổi võ sĩ, chiến binh ở sang trọng cao hơn dân thường và lính tráng thông thường. Samurai và hiệp sĩ phần lớn chiến đấu ship hàng cho lãnh chúa hoặc giới quý tộc giàu có.

Trong bài bác phân tích của tác giả J. Clements trên trang mạng thearma.org, Samurai và hiệp sĩ những được đào tạo và giảng dạy để trở nên những binh sỹ mạnh nhất, sức chiến đấu cao nhất ở thời đại của mình. Trường hợp như hiệp sĩ nổi tiếng với kĩ năng chiến đấu trên lưng ngựa, trang bị bộ giáp dày thì Samurai lại có kỹ thuật cao, thực hiện nhiều các loại kiếm không giống nhau.

Các Samurai phải tuân thủ nguyên tắc đạo đức của một võ sư đạo (bushido). Các hiệp sĩ lại thuộc mặt hàng thấp độc nhất trong giới quý tộc, không mang tính chất vượt kế buộc phải cũng phải vâng lệnh quy tắc của quý tộc thời Trung Cổ.

Samurai trước tiên được ghi nhận vào thay kỷ 12 và ngừng vào năm 1876, lúc Thiên hoàng open giao yêu mến với quốc tế và cải cách, cấm những Samurai mang kiếm, xóa khỏi địa vị xã hội của họ.

Samurai cùng hiệp sĩ đều đại diện thay mặt cho tầng lớp có vị thế trong làng hội thời bấy giờ.

Các hiệp sĩ xuất hiện sớm rộng trong thời kỳ Trung Cổ (từ thay kỷ 5-15 sống châu Âu) với còn kéo dài tới thời kỳ Hậu Trung Cổ.

Tuy tất cả cùng một khoảng thời gian cùng tồn tại, mà lại trong kế hoạch sử, hai lực lượng này trước đó chưa từng có thời cơ giao tranh với nhau. Vày nước Nhật trong tiến độ này theo đường lối bế quan lại tỏa cảng, hạn chế giao thương tối đa với nhân loại bên ngoài.

Hiệp sĩ lừng danh khi tham gia vào những cuộc Thập tự chinh đẫm máu, quy mô rộng lớn thì Samurai rơi vào hoàn cảnh vòng xoáy nội chiến, chiến đấu cho các lãnh chúa (daimyo).

Tuy vậy, lịch sử dân tộc ghi nhận một số trận chiến riêng biệt Samurai giao tranh với lực lượng bên ngoài. Điển hình là trận chiến giữa 10.000 Samurai với 40.000 quân Mông Cổ khét tiếng năm 1274. Các trận đánh nhỏ tuổi lẻ ra mắt rải rác rưởi và chiến thắng cuối cùng thuộc về những Samurai, cùng với tổn thất ít nhất.

Trong quy trình tiến độ 1592-1598, Samurai từng đằng sau sự lãnh đạo của tướng mạo Toyotomi Hideyoshi, sẽ tràn sang tiến công Triều Tiên. Đạt được thành công bước đầu nhưng lại khi quân trung hoa thời công ty Minh sang trọng tiếp ứng, các Samurai buộc phải rút chạy và các bên ký kết hiệp ước thông thường hóa quan hệ.

Kỹ thuật cá nhân

Samurai cạnh tranh với hiệp sĩ Trung Cổ. Ảnh minh họa.

Nếu những Samurai luôn luôn tuân thủ nghiêm ngặt ý thức võ sĩ đạo, chuẩn bị sẵn sàng tử vày đạo thì các hiệp sĩ cũng không hề kém với phần đa điều phương pháp hiệp sĩ nhưng họ có thể sẵn sàng xả thân chứ quyết ko chạy trốn

Về thể hình, cụ thể các hiệp sĩ châu Âu gồm ưu chũm hơn không hề ít so với người Nhật thời đó, mặc dù trên chiến trường yếu tố này không hoàn toàn quyết định chiến thắng. Chính vì trong thực tế, các cuộc Thập từ bỏ chinh ra mắt với tín đồ Hồi giáo tuyệt Mông Cổ, hiệp sĩ châu Âu đều chạm chán tổn thất nặng nề nề.

Các Samurai tuy nhỏ dại người hơn dẫu vậy lại cấp tốc nhẹn cùng kiếm thuật điêu luyện hơn, bởi hiệp sĩ thường mặc tiếp giáp trụ nặng trĩu nề, khiến độ linh hoạt kém.

Áo Giáp

HIệp sĩ rất nổi bật với bộ áo gần kề dày che kín mặt.

Bộ cạnh bên là trang phục luôn luôn phải có của các chiến binh lúc ra chiến trường. Sát sắt hoàn toàn đổi khác cách thức sử dụng kiếm. Áo gần kề cũng tác động đến khả năng dịch rời hay thậm chí là gần như cử động nhỏ tuổi nhất.

Ở thời Trung Cổ, bộ giáp châu Âu được thiết kế để tấn công bại kẻ thù dùng kiếm, trong những lúc kiếm Nhật lại có xu hướng tìm kẽ hở để tạo ra những vết cắt chết người.

Xem thêm: Taro Là Gì? Bảng Tra Mũi Khoan Và Taro Chuẩn Nhất Bảng Tra Mũi Khoan Và Taro

Giáp của Samurai được thiết kế bao gồm cả đa số sợ tơ đan chéo cánh với nhau để cản lại vết cắt chết bạn do thanh tìm Katana tạo ra. Nhờ vào vậy, các chiến binh Samurai có thể di chuyển linh hoạt hơn hiệp sĩ mà lại vẫn được bảo vệ tối đa.

Nhưng trường hợp nhúng vào nước, bộ giáp vẫn trở yêu cầu nặng năn nỉ hơn hết sức nhiều. Xây đắp áo giáp của các Samurai thời thuở đầu còn tất cả thể hạn chế được cung tên. Nhưng kỹ năng bộ giáp chống được đòn tấn công trẻ khỏe của hiệp sĩ hay không là câu hỏi chưa có lời giải thỏa đáng.

Bên cạnh đó, trường hợp như hiệp sĩ không sử dụng tìm lớn, những chiến binh trung cổ thường sở hữu theo tấm khiên. Đây là cách phòng thủ hiệu quả, giúp những hiệp sĩ chống đỡ đòn tấn công của đối phương trước khi gửi ra phương án phản công.

Bô áo gần kề của Samurai giúp dễ dàng hơn trong việc di chuyển, chiến đấu.

Có thể nói, hành động với kiếm ngắn cùng tấm khiên đem lại khả năng công thủ toàn diện, với xu thế nghiêng về phòng vệ hơn, tương xứng trong môi trường xung quanh tấn công trực diện hoặc kết hợp nhiều đơn vị chức năng khác nhau.

Xét trên tinh tế này, các hiệp sĩ Trung Cổ có ích thế hơn Samurai Nhật Bản. Bởi đối kháng giản, chống thủ luôn luôn dễ rộng tấn công.

Vũ khí

Không y như quan niệm của không ít người, Samurai sử dụng nhiều loại kiếm khác nhau, tùy ở trong vào mục tiêu trên chiến trường. Nổi tiếng nhất là Katana, Nodachi (kiếm lớn), Naginata (thương dài) và các loại kiếm bé dại hơn.

Thanh tìm Katana được biết thêm đến rộng thoải mái nhất bởi xây đắp đa năng. Katana phù hợp với các động tác cắt, đâm trong môi trường xung quanh chiến đấu có áo ngay cạnh hoặc ko áo giáp, trên sườn lưng ngựa hoặc sử dụng hai tay.

Trên lưng ngựa, những Samurai còn sử dụng cung nỏ cùng Naginata. Trong những khi đó, những hiệp sĩ hầu như luôn đánh nhau trên sườn lưng ngựa và thực hiện vũ khí là một chiếc thương và một thanh kiếm dài. Những hiệp sĩ áp dụng ngựa từ từ trở thành một phần thân thể không thể không có của bao gồm mình.

Các Samurai từng sử dụng gươm chặt gãy chân ngựa của kỵ binh Mông Cổ nhằm khiến cho quân Mông Cổ thiếu tính ưu thế. Nếu đối mặt với hiệp sĩ Trung Cổ, kịch bạn dạng tương tự hoàn toàn có thể xảy ra.

Thanh kiếm Katana nổi tiếng của các Samurai.

Hơn nữa, hồ hết hiệp Sĩ trung thế kỉ vốn bạo gan khi võ thuật trên lưng ngựa đang tỏ ra lờ đờ vì cỗ áo liền kề nặng nài khi cận chiến giáp lá cà trên mặt đất với số đông Samurainhanh nhẹn, điêu luyện kiếm thuật.

Thanh kiếm Katana rất mỏng, có thể lách cấp tốc qua những khe hở của gần kề trụ và cắt gân tức thì tại những khớp, vô hiệu hóa cả kĩ năng chiến đấu của đối phương.

Có thể nói, cận chiến trên mặt đất là thế mạnh của Samurai. Trên sống lưng ngựa, Samurai cũng hoạt bát hơn khi sử dụng cung tên, so với việc phải bảo trì theo đội hình ngựa của hiệp sĩ.

Sở dĩ những hiệp sĩ ko được phép dùng cung, nỏ bởi theo quan niệm thời Trung Cổ, những chiến binh buộc phải mặt đương đầu giao tranh, bắn từ xa là điều hèn hạ.

Như vậy, có rất nhiều yếu tố lúc so sánh tài năng chiến đấu của Samurai cùng hiệp sĩ. Trong thời hiệp sĩ suy giảm vai trò của mình thì Samurai lại trỗi dậy trẻ khỏe hơn. Hơn nữa, binh chủng làm sao trong quân đội cũng cần phải được thực hiện trong phương án phù hợp, nhằm đạt tác dụng tối đa.

Tác trả J. Clements kết luận, một binh sỹ giỏi phụ thuộc chính vào yếu đuối tố chuyên môn và năng lực cá nhân.

Dù Samurai và hiệp sĩ có cách chiến đấu, mặc trang phục với mục đích không giống nhau nhưng buộc phải thực chiến mới biết ai là người xuất sắc hơn, hoặc ít nhất là người… như ý hơn.